Nhắc về gia đình, về những người thầy tại HUTECH, cô gái nhỏ nhắn đã dành những góc rất riêng chân thành và nồng ấm. Xin giới thiệu phần chia sẻ của Dương Thị Thủy Tiên – cựu sinh viên Viện Công nghệ Việt Nhật (VJIT) với HUTECH’s Face về hành trình đã đi qua…
 
 

 
Nhật Bản có thuật ngữ Ichigo ichie (一期一会) - Nhất kỳ nhất hội, nghĩa là gặp nhau là một cái duyên, có những thứ chỉ diễn ra một lần trong đời. Ở một thời điểm nào đó, chúng ta sẽ may mắn “tìm thấy” những người đồng hành, truyền lửa đáng quý. Với tôi, HUTECH là một cơ duyên đặc biệt, nơi tôi sống trong tình thương của những người bạn, người thầy yêu quý - những điều khó có thể gặp lại lần hai trong đời…
 
Tôi còn nhớ cảm giác lần đầu khi đặt chân đến với trường bị ấn tượng ngay với những tòa nhà cao tầng và nụ cười của các anh chị nhân viên phòng tư vấn. Trái tim của cô bé 18 tuổi lúc đó đã vang lên những nhịp đập thổn thức đầu tiên.
 
Bốn năm sau, lúc bước lên tấm thảm đỏ, đứng trên bục vinh danh Thủ khoa ngành Kế toán của Viện Công nghệ Việt Nhật (VJIT), những hình ảnh đã qua hiện lên đầy đủ và sống động. Tôi vỡ òa: mình đã có một thời sinh viên trọn vẹn và đáng nhớ nơi đây! Tôi cố ngoái nhìn xuống đấng sinh thành phía dưới sân khấu, nghẹn ngào thốt lên lời tri ân “Con cám ơn ba mẹ” cũng là lúc nước mắt trực trào rơi xuống. Vượt quãng đường mấy trăm cây số, ba mẹ đã có mặt tại đây chứng kiến thời khắc con gái trưởng thành. 

Một cột mốc không thể nào quên nữa là lúc tôi nhận được thông báo đạt danh hiệu Sinh viên 5 tốt cấp Trung ương. Tay tôi run run, việc đầu tiên có thể làm là gọi điện về nhà. Lúc ấy cũng đã khá muộn, khoảng hơn 10 giờ tối. Vì xúc động nên có những lúc giọng như lạc đi đứt quãng, ba tưởng tôi gặp chuyện gì nên lo lắng gặng hỏi. Tôi lấy lại bình tĩnh và báo tin, cả hai cha con đều không giấu nổi sự xúc động, òa khóc qua điện thoại. Cảm giác hạnh phúc dâng trào. Điều tôi từng hứa: con gái sẽ học tốt và nỗ lực không ngừng ở môi trường mới đã thành sự thật!
Với tôi, những ngày ở HUTECH là những ngày xanh tươi và ngập tràn mến thương. Rất nhiều, rất nhiều những khoảnh khắc sẽ đi theo tôi suốt cuộc đời này. Đầy tin yêu và tự hào.
 
Đó là lúc tôi được khoác lên mình chiếc áo dài, đại diện sinh viên HUTECH tặng tranh cho ngài Bộ trưởng Kinh tế Nhật Bản. Đó là thời khắc thiêng liêng tôi vinh dự đứng vào hàng ngũ của Đảng, được nói lên tâm tư nguyện vọng và hướng phát triển của bản thân. Đó là khi tôi được ra thủ đô, diện kiến Phó Chủ tịch nước Đặng Thị Ngọc Thịnh, đại diện cho sinh viên miền Nam phát biểu về các hoạt động của phong trào Sinh viên 5 tốt…
 
Còn nhớ HUTECH không phải là lựa chọn đầu tiên của tôi. Do truyền thống gia đình, tôi từng nghĩ đến việc sẽ theo học ngành công an, gắn bó với màu áo xanh. Nhưng cơ duyên đã mang đến những rẽ lối, và ở lại với HUTECH luôn đến tận bây giờ.
 
Trong những dòng hồi ức đẹp nhất, tôi đều nhắc tên HUTECH, đều dành những góc đẹp nhất để cất giữ. Đây là một đại gia đình thực sự, một người bạn lớn luôn đồng hành và chia sẻ mọi vui buồn trong cuộc sống với tôi.   


 

 
Nếu có người hỏi tôi ai là người truyền cảm hứng lớn nhất tại HUTECH, thì câu trả lời ngay lập tức sẽ là thầy Ishitsu Sensei (いしつ先生) dạy tiếng Nhật. Thầy! Một người thầy đáng kính trọng đã dạy tôi những câu nói bi bô tiếng Nhật đầu tiên, dạy về văn hóa - nghệ thuật, dạy về lối sống cách ứng xử, làm đầy thêm tình yêu của tôi dành cho đất nước mặt trời mọc. Tôi sẽ nhớ mãi hương vị từ món cà ri thầy nấu, nhớ từng thanh âm trong giờ học đàn hát cùng nhau, nhớ cảm giác lâng lâng khi tham gia trình diễn trong lễ hội văn hóa Nhật Bản…
 
Ngày nhận tin thầy phải về nước, tôi đã buồn biết mấy, ngẩn ngơ cả buổi. Viện tổ chức một buổi chia tay thân tình và ấm cúng. Tôi cùng thầy hát lại bài Sakura từng trình diễn, nhưng giọng như lạc đi chứ không còn hào hứng như trước. Tôi ngỡ đó lần cuối thầy trò được hát chung, được nhìn thấy nhau.
 

 
Và cuộc đời một lần nữa là những cơ duyên kỳ lạ! Tôi biết đến học bổng Sakura nằm trong chương trình “Trao đổi Khoa học Thanh niên Nhật Bản - Việt Nam - Thái Lan “Sakura” của ĐH Công nghệ Kanazawa. Thầy cô trong Viện nói đó là cơ hội tốt để qua Nhật và hạnh ngộ với người thầy của mình. Để đạt được học bổng này là từng ngày cố gắng rèn luyện kỹ năng, bổ sung kiến thức và chuẩn bị  kỹ lưỡng cho buổi phỏng vấn trực tiếp bằng tiếng Nhật. Thật may mắn khi tôi là một trong những người được mời sang học tập, tham quan tại Nhật Bản theo diện học bổng.
 
Gặp lại tại nơi xứ sở hoa anh đào, hai thầy trò không giấu nổi sự xúc động. Tôi kể thầy nghe về quá trình phấn đấu của mình, đưa thầy xem những lá thư của các bạn ở Việt Nam gửi sang, nhắc lại kỷ niệm trong lớp học được mệnh danh “nữ nhi quốc” tại VJIT. Thầy cũng dặn dò tôi phải cố gắng nhiều hơn, đạt được những mục tiêu lớn hơn trong tương lai. Nghe thầy chia sẻ, tôi đã có cái nhìn rộng mở về nước Nhật, về thế giới…
 

 
Trưởng thành từ phong trào Sinh viên 5 tốt, người tôi luôn biết ơn và kính trọng nhiều nhất là TS.Kiều Tuân. Thầy là người dìu dắt và tạo động lực cho tôi gắn bó với phong trào đến tận bây giờ. Tôi còn nhớ, khi đang là sinh viên năm 2 thì nhận được một cuộc điện thoại đầy bất ngờ. Là thầy! Với giọng thủ thỉ, trầm ấm thầy nhắn sau giờ học đến phòng làm việc để nói chuyện. Tôi bối rối khi Chủ tịch Hội đồng quản trị trường - ở một vị trí rất xa, lại muốn gặp, không biết có chuyện gì? 
 
Lần đầu đứng trước thầy, tôi được hỏi thăm về hoàn cảnh gia đình, về quá trình xây dựng lớp học tiên tiến, về thành tích học cũng niềm vui khi tham gia các hoạt động phong trào. Sau khi lắng nghe những chia sẻ, thầy gợi ý tôi cần hoàn thiện đầy đủ các tiêu chí về học tập, đạo đức, hội nhập, tình nguyện và thể lực để hướng tới danh hiệu cao quý Sinh viên 5 tốt các cấp. Tôi ghi nhớ từng lời thầy nói, và tự nhủ: cơ hội đến, gặp được người định hướng tốt, điều cần làm là nỗ lực không ngừng...
 
Cũng chính từ cơ duyên với hoạt động Sinh viên 5 tốt, tôi đã ở lại làm việc tại Viện VJIT – nơi mình đã theo học, và phụ trách mảng hỗ trợ sinh viên hai phong trào Sinh viên 5 tốt và Lớp học tiên tiến. Được làm việc cùng các thế hệ sinh viên tiếp nối, tôi như tìm lại được chính mình, sống trọn vẹn với những điều từng yêu và luôn yêu nhiều như thế!
 

 

 
Có lần ngồi nói chuyện với một người anh tại HUTECH, tôi đã ví hành trình của mình như một ván cờ vua nhiều thử thách. Những bước đi đầu tiên là sự bỡ ngỡ, thăm dò, không dám tấn công mà chỉ cố thủ. Sau đó bằng sự tò mò ham khám phá của bản thân, tôi dần dần khai thác và triển khai nước cờ của mình bằng những bước tiến quân xa hơn, thần tốc hơn Và may mắn,  tôi quen được nhiều bạn mới, gặp được nhiều người thầy, người anh người chị luôn hỗ trợ hết mình trong quá trình học tập. 
 
Trong một nước cờ, chúng ta có thể tiến quân hoặc lùi quân hoặc lựa chọn cố thủ, linh động xoay chuyển các nước đi có lợi nhất. Từ một cô gái tỉnh lẻ, có thể tôi chậm nhịp hơn so với bạn bè đồng trang lứa, nhưng bằng việc quan sát và học cách vận hành, tôi đã tìm ra được hướng đi của mình: vừa tham gia hoạt động phong trào vừa cố gắng học tập tốt, mở rộng các mối quan hệ, kết hợp từng bước chinh phục các giải thưởng. Tôi nghĩ, quản lý thời gian thông minh là giải pháp, công cụ giúp từng bước thực hiện được các mục tiêu đã vạch ra gồm ngắn hạn và dài hạn. Như một ván cờ vua, khi hiểu bản thân và có lộ trình rõ ràng, bạn sẽ giành được chiến thắng!


14586684